Nov
26

Con Tỵ ngố
Viết lúc: 03:40
Trời mưa dầm dề, rả rích, có lúc tạnh một tiếng rồi lại mưa liên tục suốt mấy tiếng đồng hồ, không phải mưa to nhưng là mưa bong bóng, người xưa đã bảo mưa bong bóng là lâu lắm. Những ngày này mẹ tôi không thể đi làm chỉ ở nhà ngủ hoặc nói chuyện với các bà hàng xóm. Hôm nay mẹ đem ít bao rách ra vá để dùng cho vụ mùa sau, tôi ngồi bên song cửa nhìn mưa, trời mưa làm tôi thấy buồn, trời âm u chẳng có chút sinh khí nào cả, và tôi thì chẳng thể giống thằng em tôi là đội mưa đi chơi. Có lúc lại thấy tiếng mưa rơi rả rích hay hay, tiếng lộp bộp trên tàu lá chuối, tiếng ếch kêu , tiếng gió, tất cả những cái đó tạo thành một cái gì đó rất riêng của một mùa mưa. Trời bắt đầu tạnh, thằng em tôi ở đâu vừa ù té chạy về, tóc nó vẫn dính vài giọt nước và đang ướt, quần áo thì ướt sũng và lấm lem. Nó lên giọng say sưa kể: Người ta đang đổ xô đi xem con TỴ ngố, nó chết đuối nổi bên gầm cầu ông Đãng. Mùi bốc lên nồng nặc, không ai dám xuống vớt, người ta đứng kín hai bên sông, lúc em về xe công an đã đến, chắc là họ sẽ dựng lều và khám nghiệm tử thi. Em về lấy mũ, sợ tý nữa lại mưa to, đi, chị đi với em đi. Mẹ tôi vẫn đều tay khâu bao, rồi lên giọng ngăn cản: Hai đứa ở nhà không đi đâu hết, sắp trưa rồi, ở nhà ăn cơm mà trời còn mưa to nữa đấy. Tôi nghe thằng em kể thì cũng háo hức nhưng mà mẹ nói thế thì cũng không muốn đi, vả lại tôi cũng sợ người chết lắm, còn thằng em tôi, mẹ chẳng thể cản được tính tò mò của nó. Nó với tay lấy cái nón chụp lên đầu và vút đi, mẹ dặn với theo: nhớ về ăn cơm!
Mẹ đã dừng tay, tranh thủ lúc tạnh mưa tôi và mẹ nấu cơm. Trời mưa nên rơm ướt hết, bếp dột nên tro bếp cũng ướt, tôi ngồi trong căn bếp thấp tối om om và mắt cay xè vì khói bếp. Vừa thổi cơm tôi vừa nghĩ , nghĩ vu vơ rồi tưởng tượng ra câu chuyện thằng em tôi vừa mới kể, tôi là người rất nhát, nhưng phải cái lại hiếu kì và tò mò, ngoài ra tôi có trí tưởng tượng vô cùng phong phú. Tôi nhớ lại những lời kể của thằng em và bắt đầu tưởng tượng hình ảnh gầm cầu ông Đãng tối om, xác người đàn bà trương phềnh lên, nằm úp và nửa chìm nửa nổi trên mặt sông lẫn trong những đám bèo trôi . Thằng em tôi vừa về tới nhà, nó chạy ào xuống bếp: chị ơi cơm chín chưa? Em đói quá rồi. Tôi ướm hỏi nó; Có gì hay không? Nó lại kể: Pháp y nói con Tỵ ngố chết vì sặc nước và bị đốt cháy, người ta bảo hôm kia nó đi ăn trộm ở Hải Sơn, bị người làng bắt được người ta trói nó vào gốc cây và đốt, nó đau đớn giãy giũa và la hét nhưng mọi người không ai tha cho nó. Sau đó công an kéo đến, mọi người bỏ chạy còn con Tỵ ngố vùng vẫy thoát được và nhảy xuống sông. Công an không tìm thấy nó, chắc nó sợ công an nên trốn. Hôm nay người ta thấy xác nó nổi lên. Thằng em tôi kể bâng quơ xong rồi chạy lên nhà dọn cơm. Tôi cũng bới nồi cơm vùi trong than ra, nhưng trong đầu tôi bắt đầu tưởng tượng trong màn đêm đen, mọi người quây quanh đốm lửa, người đàn bà quằn quại như ngọn đuốc sống , phía trước người đàn bà là những gương mặt đằng đằng sát khí và ánh sáng của ngọn lửa lang láng trên gương mặt nhầy nhụa mồ hôi của họ. Một không gian đáng sợ !
Ăn cơm xong, bố và em tôi đã lên giường ngủ, ngoài trời lại lộp bộp tiếng mưa rơi trên những tàu lá chuối, mưa liên tục khiến khắp nơi nồng lên mùi đất ẩm, cứ mưa thế này vài ngày nữa chắc thối hết cả đất. Nghĩ đến mà chán, mưa khắp nơi đường chỗ nào cũng nhầy nhụa dính dấp, bẩn thỉu . Sáng mai đi học lại khổ đây, tôi nghĩ ngợi . Mẹ lại tiếp tục vá nốt mấy cái bao, tôi thì đang chẳng biết làm gì, trong đầu lại bắt đầu bị ám ảnh bởi những gì thằng em kể. Tôi cất tiếng hỏi mẹ: mẹ ơi, con Tỵ ngố chết thì ai chôn nó, nó không có người thân ah? Có ai khóc nó không hả mẹ?
Mẹ tôi thở dài rồi kể: Con Tỵ ngố cũng tầm tuổi mẹ, ngày xưa nó xinh lắm nên cũng nổi tiếng. Nhưng nhà nghèo lại mồ côi cha, con Tỵ ngố lấy chồng nghèo, bị mẹ chồng coi thường và ghét lắm. Sau khi đẻ con, nó càng bị mẹ chồng nó ghét, chồng nó lại bồ bịch linh tinh, nó về nhà mẹ đẻ xin li dị chồng. ….Cùng với lời kể của mẹ tôi cuộc đời người đàn bà ấy bắt đầu hiện lên trong cái đầu giàu tưởng tượng của tôi. Trong ngôi nhà mái rạ 3 gian cũ và thấp , người con gái trạc hơn hai mươi tuổi, quỳ trước mặt mẹ, nước mắt rưng rưng, cất giọng tha thiết:
-Mẹ ơi, con xin mẹ, con biết nếu như con li dị anh ấy thì mẹ sẽ phải chịu tai tiếng trước xóm làng. Người ta sẽ chửi mẹ không biết dạy con, chửi con rằng mình có sai mới bị nhà chồng ghét bỏ. Huhuhu .Bao nhiêu nghẹn ngào trong lòng nén thành tiếng nấc trong cổ họng hòa vào tiếng khóc. Cô gái vén tóc cho khỏi dính lẫn với nước mắt bắt đầu đua nhau ào ra vì uất ức kìm nén bấy lâu. Nhưng mẹ ơi, mẹ sinh ra con mẹ cũng biết tính con, từ nhỏ con đã hiền lành , con nghe mẹ một điều nhịn là chín điều lành, nhưng con không nhịn được nữa. huhuhu, cô lại giơ nâng vạt áo lên lau nước mắt và nấc lên .
- Có gì mà không chịu được hả con? Ngồi trên chiếc ghế tre cũ của bộ bàn ghế tre, bàn ghế tiếp khách kiểu xưa cũ kĩ, đối mặt với con, bà cầm tay con , cúi xuống nói nhẹ nhàng. Con ơi, là đàn bà con phải nhịn, có làm con dâu rồi mới được làm mẹ chồng, bà ấy khắt khe với con âu cũng là do con sai, là do bà ấy mong con sống tốt hơn. Con đừng nghĩ dại mà làm to chuyện, người ta cười chê, thôi thu xếp mà về xin lỗi bà ấy. Có gì mày sợ mẹ dắt về, mẹ nói đỡ cho vài lời.
- Không. Mẹ ơi , từ khi con bước chân vào cửa nhà ấy, mẹ chồng con đã coi con chẳng ra gì, lúc nào bà cũng săm soi, để ý con từng li từng tý, có gì không vừa ý là bà quát mắng con trước mặt chồng. Coi nể và tôn trọng bà nên con không dám cãi. Con cứ nhớ lời mẹ dạy nhưng mà thực sự con không thể sống thêm ở cái nhà ấy nữa.
- Đấy là con cứ nghĩ suy diễn nó quá ra như vậy, chứ xem như xóm làng, bà Cánh là người kĩ tính chút thôi chứ chẳng đến nỗi nào. Thôi mẹ bảo, con nghĩ thương thằng Tý về mà xin lỗi mẹ chồng con, lựa lúc bà vui mà tỉ tê tâm sự, gì chứ ai mà chẳng ưa nịnh, có tí quà cáp vào là mẹ con tình cảm ngay.
- Nhưng mẹ ơi, giá như chồng con còn yêu thương con, hiểu nỗi khổ của vợ thì đành một nhẽ, nay anh ấy đã nghe mẹ, bắt nạt vợ, lại bắt đầu có nhân tình. Con mới chỉ hỏi khéo mà mẹ anh đã lên giọng chửi con dâu, bênh con trai. Tại sao con lại đẩy chồng con đi với nhân tình? Con có gì không tốt đâu hả mẹ, tại là tại mẹ chồng con xúi bẩy anh ấy chán con cơ mà. Nay anh có nhân tình bà không cản thôi lại chửi con, xúi anh đánh con. Con con thì con cũng lại không được gần gũi, mẹ chồng luôn tìm cách chia rẽ tình cảm mẹ con con, kể xấu về con với thằng bé. Mẹ!, mẹ thử đặt vào địa vị của con xem….
- Ôi dào, đàn ông thì ai chẳng có máu dê, chẳng qua là người ít kẻ nhiều, vấn đề là nó sẽ không bỏ vợ con, con cứ ngoan chịu khó, lấy lòng mẹ chồng, bà ấy hiểu ra bà ấy sẽ giúp, mà chồng mày rồi chẳng sớm thì muộn rồi cũng chán con nhân tình kia thôi. Cốt là ở người đàn bà, mình phải vững thì gia đình mới vượt qua sóng gió.
Cô gái chừng đã hết khóc, hay được tâm sự với mẹ một hồi cũng bớt ấm ức, cô không khóc nữa, buông tay mẹ ra, cô đứng lên, nói giọng dứt khoát hơn:
- Con chịu thôi mẹ ạ, con càng nói thì mẹ càng không hiểu con. Con biết thời của mẹ nhịn nhục, chịu khổ mãi được, tư tưởng dù thế nào cũng phải cam chịu đã ăn vào máu mẹ mất rồi. Nhưng con nhất quyết con sẽ li dị anh ấy. Con sẽ không bao giờ trở lại ngôi nhà đó.
- Mày nói cái gì? Bà quát lên rồi lại nhẹ giọng khuyên nhủ con
-Con ơi là con, bây giờ con chưa biết nghĩ đến con con, sau rồi con sẽ hối hận… Ôi, ông ơi , ông về đây mà xem con ông này. Ông chết đi để lại mình tôi dạy nó , nó không thèm nghe tôi.
-Mẹ, mẹ đừng nói thế, con khổ tâm lắm rồi. Con đã nói không thể chịu được nữa nên con phải từ bỏ thôi. Con cũng thương thằng Tý, con xót xa lắm chứ.
-Không được, mày mà nhất quyết li dị thì mày đừng có về đây, tao không có thứ con như mày, mày bôi tro trát trấu vào mặt tao. Mày về đi. Bà quát lên , mặt trở nên cương quyết vô cùng, bà biết không làm vậy thì không có cách nào thay đổi suy nghĩ của con gái bà. Quát con nhưng bà thương con lắm, số nó vất vả từ nhỏ, bố mất sớm, nó phải bỏ học chăm em, đi làm phụ mẹ, nay tưởng được nương nhờ nhà chồng, ai ngờ….Bà biết nó là đứa hiền lành , thương mẹ nhất , nghe mẹ cương quyết vậy, nó sẽ về nhà xin lỗi nhà chồng thôi.
Cô gái không nói được gì nữa đứng dậy, nước mắt cứ giọt nó tiếp giọt kia trào ra, bước dần ra ngõ , cô giờ đây như người mất phương hướng, vừa một tiếng trước đây thôi , cô đã chạy ra khỏi nhà chồng với quyết định sẽ không bao giờ trở về. Đã bao phen bị xúc phạm, bị đánh , mắng chửi té tát, cô âm thầm chịu đựng vì nghĩ đến mẹ, đến tai tiếng ở quê, và rôi nghĩ đến đứa con. Nhưng nó như là một giọt nước tràn ly khi chồng cô ngang nhiên cặp bồ, cô ghen, cô tức ,cô đôi co truy vấn chồng thì mẹ chồng lại bênh con và chửi cô. Ấm ức lên tới đỉnh điểm cô chạy về nhà đẻ với suy nghĩ quyết tâm li dị.
Lững thững đi như kẻ mất hồn , đầu cô vẫn vang lên từng lời phân tích của mẹ, liệu mẹ cô có chịu đựng được không, khi bà chỉ cần đi qua thôi là người ta lại có thế thì thào: Con mẹ này không biết dạy con đấy, nó hỗn láo bị nhà chồng đuổi, bỏ con, li dị chồng, theo giai đấy…Người nhà quê tránh sao tật ngồi lê đôi mách, người ta không biết sự tình cứ thổi phồng, thêm thắt rồi mẹ cô có sống được không, và cô, cô có sống được không khi nhìn mẹ như thế? Rồi chẳng biết thế nào chân đã đưa cô về tới ngõ nhà chồng. Mẹ chồng cô kia, bà vẫn đang chống hai tay ngang hông mà chửi, bà đang kể tội con dâu đang thanh minh cho mọi người đây mà: Ôí giời ơi, nhà tôi vô phúc, lấy được con giời đánh thánh vật về làm dâu. Nó bỏ đói con nó đây cho bà già này, nó bỏ về nhà hú hí với con mẹ nó. Cái con mẹ không biết dạy con. Cái đồ lười biếng thối thây, chưa ai nói động gì đến cái thân nó nó đã vùng vằng bỏ đi. Trong nhà thớt làm không có lúc nào cũng có mấy cái thớt treo( mặt thớt- ngụ ý rằng vẻ mặt không hài lòng). Đấy các ông các bà sang mà xem con dâu nhà tôi, nó tự ý bỏ đi còn chưa về, khổ thân thằng con tôi, khổ cái thân già này…
Đứng nghe bà chửi cho hết một hơi, ướm lúc bà ngừng nghỉ lấy hơi để chửi tiếp , cô mạnh dạn đẩy cổng tre bước vào: con chào mẹ. con xin lỗi mẹ, con…
-A, cái con đĩ này, mày đã về đây, mày dám vác xác về đây rồi cơ ah? Con mẹ mày nó không dám chứa mày rồi mày lại mò về đây à? Mày khôn hồn thì mày đi tiếp đi. Nói rồi bà chạy một mạch vào nhà vơ mấy bộ quần áo của cô trong buồng ra, bà ném vung vãi trước mặt cô. Đấy của mày đấy, mày mang cả đi cho tao nhờ, tao không thèm đứa con dâu lười biếng , dốt nát, mất dạy như mày nữa. Thằng Tý rồi nó sẽ có mẹ hai, người ta đẹp người , đẹp nết, lại con ông trưởng xóm, có của ăn của để, rồi để xem con trai tao có hạnh phúc hơn sống với loại không cha như mày không.
- Con xin lỗi mẹ, con biết lỗi của con rồi, con xin mẹ nghĩ tới thằng Tý mà bỏ quá cho con, con thương nó lắm. Con sẽ sửa sai, con sẽ chăm chỉ và biết điều hơn…huhuhu
Đúng lúc đó chồng cô bế con về, chắc anh ta bế con đi chơi , tránh nghe bà chửi, vì anh biết bà chửi lâu và khó nghe lắm, áng chừng lâu lâu không thấy gì anh lại dắt con về. Nhìn thấy vợ đang quỳ khóc trước mặt mẹ mình, quần áo vất tung tóe trên sàn đất.
Anh đặt đứa con xuống đất cho nó đi, đứa bé 2 tuổi, thấy mẹ khóc, nó chạy tới mẹ, bám vào vai mẹ , mắt nó cũng bắt đầu đỏ hoe lên, nó không hiểu vì sao mẹ nó khóc, tay nó vẫn đang cầm cái kẹo mút bố vừa mua cho, niềm vui có kẹo cũng không thể làm nó vui lại được: mẹ, làm sao mẹ khóc thế này, ai bắt nạt mẹ, mẹ nín đi.
Anh dửng dưng lại kéo tay đứa con ra , thằng bé cấu chặt lấy vai áo mẹ nó, mẹ nó quay mặt nhìn con, nước mắt càng tuôn ra lẩn dưới mấy sợi tóc mái hơi dài xõa ra, chưa được vuốt lại cẩn thận nên đang che một phần khuôn mặt. Anh giật mạnh tay thằng bé rồi bế thốc nó vào nhà, chuyện đàn bà lâu nay anh mặc kệ, trong nhà từ xưa đến nay mẹ anh vẫn là người quyết định, trước khi lấy vợ anh nghĩ sẽ chẳng có gì thay đổi cả, có vợ rồi, mình cứ làm cứ sống như thường, 2 vợ chồng làm được bao nhiêu rôi đưa cho mẹ hết, mẹ anh tiết kiệm, bản chất tốt nhưng mà phải tính chua ngoa, cũng khá là đanh đá, nhưng bà thương anh nhất. Anh chẳng so đo với mẹ bao giờ, từ ngày anh lấy vợ , lúc đầu mẹ cũng ưng tính hiền lành chăm chỉ của vợ anh, mẹ chỉ không thích nhà vợ anh nghèo và hơi coi thường vợ anh mồ côi cha. Nhưng anh thì khác, anh biết vợ anh xinh ,ngoan , hiền, với thằng đàn ông thế là đủ! Nào ngờ dần dần anh toàn thấy mẹ anh chê vợ anh thế nọ thế kia: Nó mua bánh gai về ăn riêng, giấu tiền riêng cho mẹ đẻ, đi nói xấu mẹ chồng….anh để ý ra có lúc thấy vợ cũng chưa thực tốt nhưng rồi thương vợ anh vẫn động viên vợ , nói thẳng để vợ rút kinh nghiệm. Vậy mà đâu lại vào đó , cứ đi làm về anh lại thấy mẹ kể vợ anh thế này, vợ anh thế kia, vợ anh thì im lặng, anh không thèm nói với vợ nữa, đi làm về là đủ mệt rồi, anh ăn cơm thật nhanh rồi đi ngủ. Lâu dần anh ghét về nhà nhìn thái độ của vợ và mẹ, có khi anh ngủ luôn tại xưởng mộc, rồi dần dần quen cô con gái lớn đã ế chồng của ông chủ xưởng mộc, cũng là con gái trưởng xóm.
Mày cút ra khỏi nhà tao, tao không chứa loại con dâu như mày, vừa nói bà vừa lôi cô xềnh xệch ra ngoài cổng và cài cổng lại, xong bà ôm chỗ quần áo trên nền sân ra ném qua hàng rào cho cô, sau đó bình thản đi vào nhà.
Cô vẫn quỳ ngoài cổng, 2 tay bám vào nan cổng tre miệng luôn kêu xin mẹ chồng, chồng và gọi con trai: Mẹ ơi, anh ơi, con biết lỗi rồi, tha lỗi cho con. Con ơi, làm sao mẹ nỡ để lại con mà đi , con trai bé bỏng, tội nghiệp ơi.
Trong nhà 2 người lớn và đứa trẻ con thản nhiên trải chiếu giữa nhà ăn cơm, rồi dọn dẹp đi ngủ, chỉ có thằng bé con thi thoảng hướng nhìn trộm ra ngoài cổng, nơi mẹ nó đang van xin và mỗi lúc một thưa thớt, yếu dần. Đêm hôm đó, bố và bà bắt ngủ nhưng nó cứ thẩp thỏm không ngủ được, lâu lâu nó lại hỏi bà: mẹ con đâu, sao không nghe tiếng mẹ nữa, bà cho mẹ vào với con. Bị bà mắng nó không hỏi nữa, rồi mí mắt nặng xuống. Nó ngủ lúc nào không hay.
Sáng hôm sau , bà mở cửa, nó chạy ngay ra cổng, không thấy mẹ nó đâu nữa rồi, chỉ thấy dưới chân cổng có vài vết lõm dưới đất do mẹ nó quỳ và vài giọt máu còn dính đỏ một chút tại thanh tre cài cổng.
-Lan, con đang nghĩ gì mà bần thần ra vậy, không nghe mẹ nói à?
-Có con vẫn đang nghe mẹ kể mà, sao nữa, mẹ kể tiếp đi.
-Thôi có gì đâu mà kể, mà cũng chẳng nên kể cho con làm gì.
-Không mẹ kể tiếp đi, con thấy con Tỵ ngố khổ quá!
Không dám về nhà cô TỴ đi lang thang. Một thời gian sau cô bị ngố và hay đi ăn trộm vặt xoong, nồi…của nhà người ta để bán lấy tiền sống qua ngày. Từ đó người ta gọi cô là con Tỵ ngố. Lâu lâu con TỴ ngố lại bị bắt một lần, cứ mỗi lần bị bắt là nó lại bị đánh , bị đuổi , bị người ta cắt tóc, và giờ thì bị đốt…
Mẹ tôi bỏ dở câu chuyện, thở dài thêm 1 cái và tiếp tục vá mấy cái bao, không khí im lặng , tôi không hỏi thêm gì nữa dù chưa có câu trả lời cho câu hỏi của tôi .Tuy nhiên trong lúc này, trong cái đầu giàu tưởng tượng của tôi lại hiện lên hình ảnh người đàn bà bị trói vào gốc phi lao, lửa bắt đầu bén lên, người đàn bà hét lên đau đớn, quằn quại, xung quanh là tiếng rú vô cảm của người làng đang hả hê trừng trị con ăn cắp. Tôi rùng mình một cái vì sợ vì đột nhiên thấy lạnh cả sống lưng rồi lại ngồi yên mặt bần thần ra không dám tưởng tượng tiếp.
Thấy tôi đang ngồi ngẩn ngơ, mẹ tôi lên tiếng: Không ngủ thì lấy sách ra học đi, mưa thế này tối mất điện đấy. Học cho giỏi mà thoát khỏi cái phận nghèo. Đời người đàn bà nghèo , nó hèn và khổ lắm. Tôi nghe lời vội chạy vào lấy sách ra học . Ai cũng khen tôi học giỏi và dù chưa hiểu gì nhưng tôi cũng tin học giỏi thì sẽ không phải khổ nữa!
Bài viết của tác giả: xuongrong40 (Link: http://yume.vn/xuongrong40/)
Đánh giá cho bài viết
Mẹ đã dừng tay, tranh thủ lúc tạnh mưa tôi và mẹ nấu cơm. Trời mưa nên rơm ướt hết, bếp dột nên tro bếp cũng ướt, tôi ngồi trong căn bếp thấp tối om om và mắt cay xè vì khói bếp. Vừa thổi cơm tôi vừa nghĩ , nghĩ vu vơ rồi tưởng tượng ra câu chuyện thằng em tôi vừa mới kể, tôi là người rất nhát, nhưng phải cái lại hiếu kì và tò mò, ngoài ra tôi có trí tưởng tượng vô cùng phong phú. Tôi nhớ lại những lời kể của thằng em và bắt đầu tưởng tượng hình ảnh gầm cầu ông Đãng tối om, xác người đàn bà trương phềnh lên, nằm úp và nửa chìm nửa nổi trên mặt sông lẫn trong những đám bèo trôi . Thằng em tôi vừa về tới nhà, nó chạy ào xuống bếp: chị ơi cơm chín chưa? Em đói quá rồi. Tôi ướm hỏi nó; Có gì hay không? Nó lại kể: Pháp y nói con Tỵ ngố chết vì sặc nước và bị đốt cháy, người ta bảo hôm kia nó đi ăn trộm ở Hải Sơn, bị người làng bắt được người ta trói nó vào gốc cây và đốt, nó đau đớn giãy giũa và la hét nhưng mọi người không ai tha cho nó. Sau đó công an kéo đến, mọi người bỏ chạy còn con Tỵ ngố vùng vẫy thoát được và nhảy xuống sông. Công an không tìm thấy nó, chắc nó sợ công an nên trốn. Hôm nay người ta thấy xác nó nổi lên. Thằng em tôi kể bâng quơ xong rồi chạy lên nhà dọn cơm. Tôi cũng bới nồi cơm vùi trong than ra, nhưng trong đầu tôi bắt đầu tưởng tượng trong màn đêm đen, mọi người quây quanh đốm lửa, người đàn bà quằn quại như ngọn đuốc sống , phía trước người đàn bà là những gương mặt đằng đằng sát khí và ánh sáng của ngọn lửa lang láng trên gương mặt nhầy nhụa mồ hôi của họ. Một không gian đáng sợ !
Ăn cơm xong, bố và em tôi đã lên giường ngủ, ngoài trời lại lộp bộp tiếng mưa rơi trên những tàu lá chuối, mưa liên tục khiến khắp nơi nồng lên mùi đất ẩm, cứ mưa thế này vài ngày nữa chắc thối hết cả đất. Nghĩ đến mà chán, mưa khắp nơi đường chỗ nào cũng nhầy nhụa dính dấp, bẩn thỉu . Sáng mai đi học lại khổ đây, tôi nghĩ ngợi . Mẹ lại tiếp tục vá nốt mấy cái bao, tôi thì đang chẳng biết làm gì, trong đầu lại bắt đầu bị ám ảnh bởi những gì thằng em kể. Tôi cất tiếng hỏi mẹ: mẹ ơi, con Tỵ ngố chết thì ai chôn nó, nó không có người thân ah? Có ai khóc nó không hả mẹ?
Mẹ tôi thở dài rồi kể: Con Tỵ ngố cũng tầm tuổi mẹ, ngày xưa nó xinh lắm nên cũng nổi tiếng. Nhưng nhà nghèo lại mồ côi cha, con Tỵ ngố lấy chồng nghèo, bị mẹ chồng coi thường và ghét lắm. Sau khi đẻ con, nó càng bị mẹ chồng nó ghét, chồng nó lại bồ bịch linh tinh, nó về nhà mẹ đẻ xin li dị chồng. ….Cùng với lời kể của mẹ tôi cuộc đời người đàn bà ấy bắt đầu hiện lên trong cái đầu giàu tưởng tượng của tôi. Trong ngôi nhà mái rạ 3 gian cũ và thấp , người con gái trạc hơn hai mươi tuổi, quỳ trước mặt mẹ, nước mắt rưng rưng, cất giọng tha thiết:
-Mẹ ơi, con xin mẹ, con biết nếu như con li dị anh ấy thì mẹ sẽ phải chịu tai tiếng trước xóm làng. Người ta sẽ chửi mẹ không biết dạy con, chửi con rằng mình có sai mới bị nhà chồng ghét bỏ. Huhuhu .Bao nhiêu nghẹn ngào trong lòng nén thành tiếng nấc trong cổ họng hòa vào tiếng khóc. Cô gái vén tóc cho khỏi dính lẫn với nước mắt bắt đầu đua nhau ào ra vì uất ức kìm nén bấy lâu. Nhưng mẹ ơi, mẹ sinh ra con mẹ cũng biết tính con, từ nhỏ con đã hiền lành , con nghe mẹ một điều nhịn là chín điều lành, nhưng con không nhịn được nữa. huhuhu, cô lại giơ nâng vạt áo lên lau nước mắt và nấc lên .
- Có gì mà không chịu được hả con? Ngồi trên chiếc ghế tre cũ của bộ bàn ghế tre, bàn ghế tiếp khách kiểu xưa cũ kĩ, đối mặt với con, bà cầm tay con , cúi xuống nói nhẹ nhàng. Con ơi, là đàn bà con phải nhịn, có làm con dâu rồi mới được làm mẹ chồng, bà ấy khắt khe với con âu cũng là do con sai, là do bà ấy mong con sống tốt hơn. Con đừng nghĩ dại mà làm to chuyện, người ta cười chê, thôi thu xếp mà về xin lỗi bà ấy. Có gì mày sợ mẹ dắt về, mẹ nói đỡ cho vài lời.
- Không. Mẹ ơi , từ khi con bước chân vào cửa nhà ấy, mẹ chồng con đã coi con chẳng ra gì, lúc nào bà cũng săm soi, để ý con từng li từng tý, có gì không vừa ý là bà quát mắng con trước mặt chồng. Coi nể và tôn trọng bà nên con không dám cãi. Con cứ nhớ lời mẹ dạy nhưng mà thực sự con không thể sống thêm ở cái nhà ấy nữa.
- Đấy là con cứ nghĩ suy diễn nó quá ra như vậy, chứ xem như xóm làng, bà Cánh là người kĩ tính chút thôi chứ chẳng đến nỗi nào. Thôi mẹ bảo, con nghĩ thương thằng Tý về mà xin lỗi mẹ chồng con, lựa lúc bà vui mà tỉ tê tâm sự, gì chứ ai mà chẳng ưa nịnh, có tí quà cáp vào là mẹ con tình cảm ngay.
- Nhưng mẹ ơi, giá như chồng con còn yêu thương con, hiểu nỗi khổ của vợ thì đành một nhẽ, nay anh ấy đã nghe mẹ, bắt nạt vợ, lại bắt đầu có nhân tình. Con mới chỉ hỏi khéo mà mẹ anh đã lên giọng chửi con dâu, bênh con trai. Tại sao con lại đẩy chồng con đi với nhân tình? Con có gì không tốt đâu hả mẹ, tại là tại mẹ chồng con xúi bẩy anh ấy chán con cơ mà. Nay anh có nhân tình bà không cản thôi lại chửi con, xúi anh đánh con. Con con thì con cũng lại không được gần gũi, mẹ chồng luôn tìm cách chia rẽ tình cảm mẹ con con, kể xấu về con với thằng bé. Mẹ!, mẹ thử đặt vào địa vị của con xem….
- Ôi dào, đàn ông thì ai chẳng có máu dê, chẳng qua là người ít kẻ nhiều, vấn đề là nó sẽ không bỏ vợ con, con cứ ngoan chịu khó, lấy lòng mẹ chồng, bà ấy hiểu ra bà ấy sẽ giúp, mà chồng mày rồi chẳng sớm thì muộn rồi cũng chán con nhân tình kia thôi. Cốt là ở người đàn bà, mình phải vững thì gia đình mới vượt qua sóng gió.
Cô gái chừng đã hết khóc, hay được tâm sự với mẹ một hồi cũng bớt ấm ức, cô không khóc nữa, buông tay mẹ ra, cô đứng lên, nói giọng dứt khoát hơn:
- Con chịu thôi mẹ ạ, con càng nói thì mẹ càng không hiểu con. Con biết thời của mẹ nhịn nhục, chịu khổ mãi được, tư tưởng dù thế nào cũng phải cam chịu đã ăn vào máu mẹ mất rồi. Nhưng con nhất quyết con sẽ li dị anh ấy. Con sẽ không bao giờ trở lại ngôi nhà đó.
- Mày nói cái gì? Bà quát lên rồi lại nhẹ giọng khuyên nhủ con
-Con ơi là con, bây giờ con chưa biết nghĩ đến con con, sau rồi con sẽ hối hận… Ôi, ông ơi , ông về đây mà xem con ông này. Ông chết đi để lại mình tôi dạy nó , nó không thèm nghe tôi.
-Mẹ, mẹ đừng nói thế, con khổ tâm lắm rồi. Con đã nói không thể chịu được nữa nên con phải từ bỏ thôi. Con cũng thương thằng Tý, con xót xa lắm chứ.
-Không được, mày mà nhất quyết li dị thì mày đừng có về đây, tao không có thứ con như mày, mày bôi tro trát trấu vào mặt tao. Mày về đi. Bà quát lên , mặt trở nên cương quyết vô cùng, bà biết không làm vậy thì không có cách nào thay đổi suy nghĩ của con gái bà. Quát con nhưng bà thương con lắm, số nó vất vả từ nhỏ, bố mất sớm, nó phải bỏ học chăm em, đi làm phụ mẹ, nay tưởng được nương nhờ nhà chồng, ai ngờ….Bà biết nó là đứa hiền lành , thương mẹ nhất , nghe mẹ cương quyết vậy, nó sẽ về nhà xin lỗi nhà chồng thôi.
Cô gái không nói được gì nữa đứng dậy, nước mắt cứ giọt nó tiếp giọt kia trào ra, bước dần ra ngõ , cô giờ đây như người mất phương hướng, vừa một tiếng trước đây thôi , cô đã chạy ra khỏi nhà chồng với quyết định sẽ không bao giờ trở về. Đã bao phen bị xúc phạm, bị đánh , mắng chửi té tát, cô âm thầm chịu đựng vì nghĩ đến mẹ, đến tai tiếng ở quê, và rôi nghĩ đến đứa con. Nhưng nó như là một giọt nước tràn ly khi chồng cô ngang nhiên cặp bồ, cô ghen, cô tức ,cô đôi co truy vấn chồng thì mẹ chồng lại bênh con và chửi cô. Ấm ức lên tới đỉnh điểm cô chạy về nhà đẻ với suy nghĩ quyết tâm li dị.
Lững thững đi như kẻ mất hồn , đầu cô vẫn vang lên từng lời phân tích của mẹ, liệu mẹ cô có chịu đựng được không, khi bà chỉ cần đi qua thôi là người ta lại có thế thì thào: Con mẹ này không biết dạy con đấy, nó hỗn láo bị nhà chồng đuổi, bỏ con, li dị chồng, theo giai đấy…Người nhà quê tránh sao tật ngồi lê đôi mách, người ta không biết sự tình cứ thổi phồng, thêm thắt rồi mẹ cô có sống được không, và cô, cô có sống được không khi nhìn mẹ như thế? Rồi chẳng biết thế nào chân đã đưa cô về tới ngõ nhà chồng. Mẹ chồng cô kia, bà vẫn đang chống hai tay ngang hông mà chửi, bà đang kể tội con dâu đang thanh minh cho mọi người đây mà: Ôí giời ơi, nhà tôi vô phúc, lấy được con giời đánh thánh vật về làm dâu. Nó bỏ đói con nó đây cho bà già này, nó bỏ về nhà hú hí với con mẹ nó. Cái con mẹ không biết dạy con. Cái đồ lười biếng thối thây, chưa ai nói động gì đến cái thân nó nó đã vùng vằng bỏ đi. Trong nhà thớt làm không có lúc nào cũng có mấy cái thớt treo( mặt thớt- ngụ ý rằng vẻ mặt không hài lòng). Đấy các ông các bà sang mà xem con dâu nhà tôi, nó tự ý bỏ đi còn chưa về, khổ thân thằng con tôi, khổ cái thân già này…
Đứng nghe bà chửi cho hết một hơi, ướm lúc bà ngừng nghỉ lấy hơi để chửi tiếp , cô mạnh dạn đẩy cổng tre bước vào: con chào mẹ. con xin lỗi mẹ, con…
-A, cái con đĩ này, mày đã về đây, mày dám vác xác về đây rồi cơ ah? Con mẹ mày nó không dám chứa mày rồi mày lại mò về đây à? Mày khôn hồn thì mày đi tiếp đi. Nói rồi bà chạy một mạch vào nhà vơ mấy bộ quần áo của cô trong buồng ra, bà ném vung vãi trước mặt cô. Đấy của mày đấy, mày mang cả đi cho tao nhờ, tao không thèm đứa con dâu lười biếng , dốt nát, mất dạy như mày nữa. Thằng Tý rồi nó sẽ có mẹ hai, người ta đẹp người , đẹp nết, lại con ông trưởng xóm, có của ăn của để, rồi để xem con trai tao có hạnh phúc hơn sống với loại không cha như mày không.
- Con xin lỗi mẹ, con biết lỗi của con rồi, con xin mẹ nghĩ tới thằng Tý mà bỏ quá cho con, con thương nó lắm. Con sẽ sửa sai, con sẽ chăm chỉ và biết điều hơn…huhuhu
Đúng lúc đó chồng cô bế con về, chắc anh ta bế con đi chơi , tránh nghe bà chửi, vì anh biết bà chửi lâu và khó nghe lắm, áng chừng lâu lâu không thấy gì anh lại dắt con về. Nhìn thấy vợ đang quỳ khóc trước mặt mẹ mình, quần áo vất tung tóe trên sàn đất.
Anh đặt đứa con xuống đất cho nó đi, đứa bé 2 tuổi, thấy mẹ khóc, nó chạy tới mẹ, bám vào vai mẹ , mắt nó cũng bắt đầu đỏ hoe lên, nó không hiểu vì sao mẹ nó khóc, tay nó vẫn đang cầm cái kẹo mút bố vừa mua cho, niềm vui có kẹo cũng không thể làm nó vui lại được: mẹ, làm sao mẹ khóc thế này, ai bắt nạt mẹ, mẹ nín đi.
Anh dửng dưng lại kéo tay đứa con ra , thằng bé cấu chặt lấy vai áo mẹ nó, mẹ nó quay mặt nhìn con, nước mắt càng tuôn ra lẩn dưới mấy sợi tóc mái hơi dài xõa ra, chưa được vuốt lại cẩn thận nên đang che một phần khuôn mặt. Anh giật mạnh tay thằng bé rồi bế thốc nó vào nhà, chuyện đàn bà lâu nay anh mặc kệ, trong nhà từ xưa đến nay mẹ anh vẫn là người quyết định, trước khi lấy vợ anh nghĩ sẽ chẳng có gì thay đổi cả, có vợ rồi, mình cứ làm cứ sống như thường, 2 vợ chồng làm được bao nhiêu rôi đưa cho mẹ hết, mẹ anh tiết kiệm, bản chất tốt nhưng mà phải tính chua ngoa, cũng khá là đanh đá, nhưng bà thương anh nhất. Anh chẳng so đo với mẹ bao giờ, từ ngày anh lấy vợ , lúc đầu mẹ cũng ưng tính hiền lành chăm chỉ của vợ anh, mẹ chỉ không thích nhà vợ anh nghèo và hơi coi thường vợ anh mồ côi cha. Nhưng anh thì khác, anh biết vợ anh xinh ,ngoan , hiền, với thằng đàn ông thế là đủ! Nào ngờ dần dần anh toàn thấy mẹ anh chê vợ anh thế nọ thế kia: Nó mua bánh gai về ăn riêng, giấu tiền riêng cho mẹ đẻ, đi nói xấu mẹ chồng….anh để ý ra có lúc thấy vợ cũng chưa thực tốt nhưng rồi thương vợ anh vẫn động viên vợ , nói thẳng để vợ rút kinh nghiệm. Vậy mà đâu lại vào đó , cứ đi làm về anh lại thấy mẹ kể vợ anh thế này, vợ anh thế kia, vợ anh thì im lặng, anh không thèm nói với vợ nữa, đi làm về là đủ mệt rồi, anh ăn cơm thật nhanh rồi đi ngủ. Lâu dần anh ghét về nhà nhìn thái độ của vợ và mẹ, có khi anh ngủ luôn tại xưởng mộc, rồi dần dần quen cô con gái lớn đã ế chồng của ông chủ xưởng mộc, cũng là con gái trưởng xóm.
Mày cút ra khỏi nhà tao, tao không chứa loại con dâu như mày, vừa nói bà vừa lôi cô xềnh xệch ra ngoài cổng và cài cổng lại, xong bà ôm chỗ quần áo trên nền sân ra ném qua hàng rào cho cô, sau đó bình thản đi vào nhà.
Cô vẫn quỳ ngoài cổng, 2 tay bám vào nan cổng tre miệng luôn kêu xin mẹ chồng, chồng và gọi con trai: Mẹ ơi, anh ơi, con biết lỗi rồi, tha lỗi cho con. Con ơi, làm sao mẹ nỡ để lại con mà đi , con trai bé bỏng, tội nghiệp ơi.
Trong nhà 2 người lớn và đứa trẻ con thản nhiên trải chiếu giữa nhà ăn cơm, rồi dọn dẹp đi ngủ, chỉ có thằng bé con thi thoảng hướng nhìn trộm ra ngoài cổng, nơi mẹ nó đang van xin và mỗi lúc một thưa thớt, yếu dần. Đêm hôm đó, bố và bà bắt ngủ nhưng nó cứ thẩp thỏm không ngủ được, lâu lâu nó lại hỏi bà: mẹ con đâu, sao không nghe tiếng mẹ nữa, bà cho mẹ vào với con. Bị bà mắng nó không hỏi nữa, rồi mí mắt nặng xuống. Nó ngủ lúc nào không hay.
Sáng hôm sau , bà mở cửa, nó chạy ngay ra cổng, không thấy mẹ nó đâu nữa rồi, chỉ thấy dưới chân cổng có vài vết lõm dưới đất do mẹ nó quỳ và vài giọt máu còn dính đỏ một chút tại thanh tre cài cổng.
-Lan, con đang nghĩ gì mà bần thần ra vậy, không nghe mẹ nói à?
-Có con vẫn đang nghe mẹ kể mà, sao nữa, mẹ kể tiếp đi.
-Thôi có gì đâu mà kể, mà cũng chẳng nên kể cho con làm gì.
-Không mẹ kể tiếp đi, con thấy con Tỵ ngố khổ quá!
Không dám về nhà cô TỴ đi lang thang. Một thời gian sau cô bị ngố và hay đi ăn trộm vặt xoong, nồi…của nhà người ta để bán lấy tiền sống qua ngày. Từ đó người ta gọi cô là con Tỵ ngố. Lâu lâu con TỴ ngố lại bị bắt một lần, cứ mỗi lần bị bắt là nó lại bị đánh , bị đuổi , bị người ta cắt tóc, và giờ thì bị đốt…
Mẹ tôi bỏ dở câu chuyện, thở dài thêm 1 cái và tiếp tục vá mấy cái bao, không khí im lặng , tôi không hỏi thêm gì nữa dù chưa có câu trả lời cho câu hỏi của tôi .Tuy nhiên trong lúc này, trong cái đầu giàu tưởng tượng của tôi lại hiện lên hình ảnh người đàn bà bị trói vào gốc phi lao, lửa bắt đầu bén lên, người đàn bà hét lên đau đớn, quằn quại, xung quanh là tiếng rú vô cảm của người làng đang hả hê trừng trị con ăn cắp. Tôi rùng mình một cái vì sợ vì đột nhiên thấy lạnh cả sống lưng rồi lại ngồi yên mặt bần thần ra không dám tưởng tượng tiếp.
Thấy tôi đang ngồi ngẩn ngơ, mẹ tôi lên tiếng: Không ngủ thì lấy sách ra học đi, mưa thế này tối mất điện đấy. Học cho giỏi mà thoát khỏi cái phận nghèo. Đời người đàn bà nghèo , nó hèn và khổ lắm. Tôi nghe lời vội chạy vào lấy sách ra học . Ai cũng khen tôi học giỏi và dù chưa hiểu gì nhưng tôi cũng tin học giỏi thì sẽ không phải khổ nữa!
Bài viết của tác giả: xuongrong40 (Link: http://yume.vn/xuongrong40/)
Đánh giá cho bài viết
sky
2011/11/26 03:47
xuongrong40 là một bạn cùng quê Hải Hậu, hi, chính xác hơn là ở xã Hải Tân. Mình biết bạn ấy qua những bài viết như thế này... đầy cảm xúc và những câu chuyện có thật ở quê mình. Bài viết Con Tỵ Ngố ở trên kể về con Tỵ ngố ở Thị Trấn Cồn... sâu xa của bài viết không chỉ kể về cuộc đời của con Tỵ ngố mà ý nghĩa hơn nó nói lên số phận người phụ nữ fai chịu nhiều thiệt thòi...
Phân trang 1/1
1
1

Con đường…mưa
Có ai bán cho tôi một cặp kính hồng?



.